| Mong Ước Bình Thường |
|
|
|
Một chuyến máy bay đi từ Atlanta về Los Angeles. Trên chiếc máy bay lớn chỉ có bốn mươi mấy hành khách, một người có thể nằm trên cả dãy ghế dài mà không ai phàn nàn. Chuyến bay yên lặng, không khí nặng nề. Khi máy bay đáp xuống phi trường, mọi người vỗ tay chúc mừng, thở phào nhẹ nhõm. Trên cái đất nước rộng lớn và bận rộn này, di chuyển bằng máy bay là chuyện cần thiết và quá bình thường. Thêm vào đó, các phương tiện hiện đại khiến cho việc chuyển vận hành khách và hành lý rất là nhanh chóng, tiện nghi; đến nỗi mỗi khi có điều gì chậm trễ hay trục trặc một chút là chúng ta thấy khó chịu, bực bội ngay. Trước khi xảy ra nạn khủng bố, nhiều người than phiền là lúc này đi máy bay như đi xe đò, đông đúc chật chội và không được tiếp đãi chu đáo như trước. Bây giờ nhìn lại chúng ta mới thấy những điều ta than phiền đó thật ra là ơn phước. Những ơn phước mà ta đã xem thường. Không chỉ trong việc đi máy bay mà trong nhiều bình diện khác của đời sống, bây giờ chúng ta mới thấy những cái bình thường mà chúng ta có và được hưởng ngày này qua ngày khác, mà chúng ta xem thường, là điều quý vô cùng. Mấy hôm nay chúng ta nghe rất nhiều đến hai chữ "bình thường," "trở lại bình thường." Mọi người nói với nhau: "Ước gì đời sống trở lại bình thường," "Không biết bao giờ mọi việc mới trở lại bình thường." Giới lãnh đạo khuyến khích dân chúng cố gắng sinh hoạt bình thường và kêu gọi mọi người "cứ mua sắm, nghỉ hè bình thường. Nếu định đi đâu xa bằng máùy bay thì cứ đi; đã định mua ti-vi, tủ lạnh thì cứ mua. Hãy sinh hoạt bình thường, đừng để nỗi lo sợ thay đổi dự tính hay mục tiêu của mình." Có người nói, "Trước kia xem ti-vi có nhiều quảng cáo tôi không thích, bây giờ có quảng cáo lại thấy vui, thấy mừng, vì chứng tỏ đời sống đã trở lại bình thường phần nào. Có những trò chơi trên ti-vi không bao giờ muốn xem, bây giờ thấy những trò chơi đó trong lòng cảm thấy bình an, vì nó giúp tinh thần bớt căng thẳng." Bản tính con người chúng ta là hay than và không bằng lòng với điều mình có. Người thì than ngày nào cũng phải dậy sớm đi cày. Người thì than là ra đường đông đúc, kẹt xe, mất thì giờ. Người ở nhà thì than ngày nào cũng phải nấu ăn, rửa chén, dọn dẹp. Người lớn tuổi hay than mà người trẻ tuổi cũng than. Chúng ta than là đời sống buồn chán, ngày nào cũng như ngày nào, không có gì là thích thú. Nhưng bây giờ mọi người mới thấy rằng được sống bình thường, ngày nào cũng như ngày nào là điều quý vô cùng. Nhưng một thực tế đáng buồn là có lẽ chúng ta đã vĩnh viễn mất đi cái bình thường đó. Kinh Thánh cho chúng ta một nguyên tắc vô cùng căn bản và thực tế: Lời Chúa dạy: "Sự tin kính cùng sự thỏa lòng ấy là một lợi lớn." Trong Bản Kinh Thánh diễn ý câu này là: "Niềm tin kính và lòng mãn nguyện là lợi ích lớn" (I Ti-mô-thê 6:6). Thật đúng như thế, khi chúng ta bằng lòng với những gì mình có và vui hưởng mọi điều Chúa ban, với lòng biết ơn Chúa, chúng ta sẽ luôn luôn vui vẻ thỏa nguyện. Rồi khi biến đổi xảy đến, những điều đó không còn nữa, ta cũng không quá đau buồn, hối tiếc. Nhật báo Los Angeles Times, số ra gần đây có một bài viết về ảnh hưởng của vụ khủng bố vừa rồi. Vụ khủng bố xảy ra ngày 11. 9 không những ảnh hưởng trên bình diện kinh tế, chính trị và quân sự của nước Mỹ nhưng cũng có một ảnh hưởng lớn lao trong đời sống tình cảm của nhiều người, đặc biệt là trên đời sống vợ chồng. Mọi người khắp nơi trong nước đều kinh hoàng trước sự thiệt hại về nhân mạng lớn lao và bàng hoàng khi nghĩ rằng người thân yêu của mình có thể ở trong số những người đã thiệt mạng. Điều đau thương xảy ra đã giúp nhiều người có cái nhìn mới về người thân trong gia đình, thương nhau và quý nhau hơn. Một phụ nữ lập gia đình đã 25 năm nói: "Tôi cảm tạ Chúa vợ chồng tôi còn có nhau, còn được đứng bên cạnh nhau hôm nay. Những điều xảy ra tại New York và Washington DC khiến chúng tôi quý nhau hơn. Tôi thật có phước vì tôi còn có thể đến bên chồng tôi và nói ‘Em yêu anh.’ Trong khi hằng ngàn người khác vì biến cố vừa qua không bao giờ có thể nói lời yêu thương với vợ hay chồng mình nữa." Chồng của thiếu phụ đó thì nói: "Biến cố vừa qua khủng khiếp quá, chúng tôi buồn thương cho những gia đình lâm nạn nhưng cũng mừng là chúng tôi còn có nhau. Sau khi chứng kiến tất cả những tang thương, đau đớn đó, tôi nhìn vợ tôi và nói: "Đây là người bạn đời của tôi và tôi mong đời sống đừng có gì thay đổi. Bây giờ tôi chịu khó lắng nghe khi vợ tôi có điều muốn nói." Sau khi chứng kiến thảm cảnh vừa qua, mọi người thấy quý nhau hơn, vui vẻ chào hỏi nhau, sẵn sàng nhường nhau, giúp nhau. Nhiều đôi vợ chồng thương nhau, chiều chuộng nhau hơn, nói lời yêu thương với nhau thường xuyên hơn. Người trong gia đình tạo cơ hội để gặp nhau, nói chuyện với nhau, ăn chung với nhau thường hơn. Cha mẹ dành thì giờ cho con nhiều hơn, những người con đã lớn, có gia đình riêng trở về thăm viếng, chăm sóc cha mẹ nhiều hơn. Bỗng nhiên mọi người thấy tình người là điều quý nhất, cũng là điều ta không thể nắm giữ mãi mãi. Nếu qua biến động này mà vợ chồng quý vị hay những vợ chồng nào đang giận nhau vẫn không thể tha thứ cho nhau và làm hòa với nhau thì thật đáng thương cho quý vị đó, có thể nói không có hy vọng gì, không còn hy vọng nào cho những tấm lòng quá cứng cỏi như thế. Các nhà tâm lý học nói rằng sau khi có biến động lớn xảy ra người ta thường thay đổi trong cách ứng xử với nhau, quý nhau và tử tế với nhau hơn, nhưng khi mọi việc trở lại bình thường thì đâu lại vào đó, con người sẽ trở lại với tính ích kỷ cố hữu và xem thường những điều quý giá mình có. Ước mong rằng qua biến cố vừa rồi, tất cả mỗi chúng ta đều được thay đổi, chúng ta sẽ thương nhau và quý nhau hơn, vợ chồng yêu thương nhau, chiều chuộng và tha thứ nhau, không chỉ trong thời gian tinh thần bị giao động, nhưng là mãi mãi, suốt cả cuộc đời. Chúng ta ai cũng mong muốn đời sống trở lại bình thường như những ngày tháng trước, nhưng trong cái bình thường đó, xin Chúa giúp chúng ta có cái nhìn mới về cuộc sống và tình người. Hãy nói như một tác giả trong Thánh Kinh Cựu Ước đã nói: "Ấy là nhờ sự nhân từ Chúa Hằng Hữu mà chúng ta chưa tuyệt, vì sự thương xót của Ngài chẳng dứt. Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn, lòng thành tín Ngài là lớn lắm" (Ca thương 3:22-23). Mỗi một ngày Chúa ban cho cuộc đời là một món quà quý, chúng ta hãy vui hưởng bên Chúa và bên nhau, làm thế nào để những ngày ngắn ngủi của đời sống là những ngày nhẹ nhàng, vui thỏa cho người mà ta yêu mến. Hơn nữa, dù khôn ngoan tiến bộ đến đâu, con người chỉ biết ngày hôm nay chứ không ai biết được ngày mai. Kinh Thánh dạy: "Ngày mai sẽ ra thế nào, anh em chẳng biết! Vì sự sống của anh em là chi? Chẳng qua như hơi nước, hiện ra một lát rồi lại tan ngay" (Gia-cơ 4:14). Vì thế chúng ta cần cầu xin Chúa dạy chúng ta biết sống khôn ngoan và yêu thương: "Cầu xin Chúa dạy chúng con biết đếm các ngày chúng con, hầu cho chúng con được lòng khôn ngoan" (Thi Thiên 90:12). Khôn ngoan trong cách sử dụng thì giờ, tiền bạc cũng như trong cách ứng xử với người chung quanh.
Một điều khác chúng ta cần suy nghĩ trong lúc này là chúng ta không nên đặt lòng trông cậy vào vật chất ở đời cũng như những văn minh tiến bộ của con người. Đừng nương cậy vào người hay bất cứ điều gì của trần gian này nhưng hãy trông cậy vào Thiên Chúa, là Đấng Toàn Năng, Toàn Thiện, không bao giờ thay đổi. Chúng ta đã lìa bỏ quê hương bất an, thiếu tự do, để tìm đến một nơi bình an yên ổn, tự do để mà sinh sống. Nhưng biến cố vừa qua cho thấy trên trần gian này không một nơi nào thật sự là bến bờ bình an cho chúng ta nương náu. Chỉ một mình Đức Chúa Trời Toàn Năng là nơi nương náu vững chắc cho mọi người trong mọi hoàn cảnh. Lời Kinh Thánh dạy: "Người nào ở nơi kín đáo của Đấng Chí Cao sẽ được hằng ở dưới bóng của Đấng Toàn Năng. Tôi nói về Chúa Hằng Hữu rằng: Ngài là nơi nương náu tôi, và là đồn lũy tôi; cũng là Đức Chúa Trời tôi, tôi tin cậy nơi Ngài" (Thi thiên 91:1-2). Là con người nhỏ bé, chúng ta cần có một Đấng Cao Cả, quyền năng hơn mọi người, mọi chính quyền làm nơi nương tựa, dẫn dắt cuộc đời chúng ta. Trước nguy biến và chết chóc, chẳng một điều gì có ý nghĩa. Tiền bạc, địa vị, vật chất, danh vọng, tài sản... chẳng có gì là quan trọng nếu mạng sống không được bảo đảm. Kinh Thánh cho biết, cuộc đời này dù bình an sung sướng đến đâu cũng chỉ là tạm, tất cả rồi sẽ qua đi, nhưng ai tiếp nhận ơn cứu rỗi của Chúa Cứu Thế sẽ được sự sống đời đời. Điều chúng ta cần làm hôm nay, trước những khó khăn và bất ổn của tương lai là, hãy đến với Chúa, trao phó đời sống cho Chúa, tiếp nhận Chúa Giê-xu làm Đấng Cứu Rỗi linh hồn. Chúa sẽ ban cho chúng ta bình an trong đời tạm này và tiếp rước chúng ta về sống với Ngài đời đời mãi mãi nơi thiên đàng hạnh phước. Chúa Giê-xu đang mong chờ quý vị đến với Chúa để nhận bình an thật của Ngài. Chúa phán: "Ta để sự bình an lại cho các con; ta ban sự bình an ta cho các con. Ta ban cho các con bình an chẳng phải như thế gian cho. Lòng các con chớ bối rối và đừng sợ hãi" (Phúc Âm Giăng 14:27). Chúng tôi ước mong quý vị sẽ đến với Chúa Cứu Thế hôm nay. Minh Nguyên |
| < Bài viết trước | Bài tiếp theo > |
|---|