| Đồng Cỏ Xanh |
|
|
|
Bài Thánh Vịnh như sau:
Nếu có thì giờ, tôi sẽ phân tích cho Bạn nghe từng lời từng chữ để Bạn thấy được tất cả ý nghĩa của bài thơ. Nhưng trong năm mười phút ngắn ngủi nầy, tôi chỉ có thể nói lên một vài điều tuy nhiên, đây thật là những điều thật quan trọng và cần thiết cho đời sống. Đây là một bài thơ an ủi, nhưng đàng sau, nó cho ta thấy những nhu cầu hay những khắc khoải của con người. Mục sư Billy Graham, nhà truyền giáo nổi tiếng của Hoa Kỳ nói rằng bài thơ nầy cho thấy đời sống con người trống rỗng, đầy mặc cảm tội lỗi và đầy sợ hãi, nhất là sợ chết. Thật đúng như vậy, mở đầu bài thơ, vua Đa-vít là tác giả bài thơ nói rằng: "Chúa Hằng Hữu là Đấng chăn giữ tôi, tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì." Thiếu thốn, luôn luôn thấy mình cần, mình muốn một điều gì đó, đó chính là tâm trạng của con người. Chẳng bao giờ thấy mình đủ cả. Lúc mới đến ta nói mình chỉ cần tự do, sống thế nào cũng được. Nhưng sau đó, ta thấy sao mình thua sút anh em chúng bạn quá, hay tại sao mình lại khổ thế nầy và rồi ta lại thấy mình cần những thứ nầy, muốn những thứ khác. Khi nào con người mới có thể ngừng lại, thôi mong muốn và nói rằng tôi đủ rồi, tôi không thiếu gì cả? Tác giả bài thơ là vua Đa-vít nói rằng: Chúa Hằng Hữu là Đấng chăn giữ tôi, tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì. Vua Đa-vít nói lên kinh nghiệm nầy trong tư thế của một con chiên. Ông đã từng làm người chăn chiên, ông biết mình chăm sóc những con chiên như thế nào và rồi ông nghĩ đến Chúa là người chăn chiên đó. Ông nói rằng, Nếu Chúa là người chăn chiên đó thì tôi đâu cần, đâu thiếu gì nữa? Những khắc khoải và những khoảng trống trong tâm hồn chúng ta chỉ có thể được lấp đầy trong tình yêu của Chúa là Đấng tạo dựng chúng ta, chăm sóc chúng ta và cứu rỗi chúng ta. Đức tin nơi Chúa sẽ giúp ta được an nghỉ hoàn toàn, không còn ước mơ gì hơn nữa. Chúng ta còn cần, còn muốn vì khoảng trống trong tâm hồn chưa được lấp đầy và khoảng trống đó chưa được lấp đầy vì nó còn mang nặng tội lỗi. Chính vì vậy mà kinh nghiệm thứ hai của vua Đa-vít trong bài thánh vịnh là: "Ngài bổ lại linh hồn tôi, dẫn tôi vào các lối công bình." Bổ lại linh hồn có nghĩa là phục hồi linh hồn, làm cho nó trở lại tình trạng nguyên thủy. Con người chúng ta có những dằn vặt, khổ đau chỉ vì trong chúng ta có những tranh chiến giữa thiện và ác, giữa tốt và xấu, giữa điều tốt đáng làm ta không làm được và điều xấu không nên làm ta cứ làm mãi. Làm sao để phục hồi linh hồn, để ta được đi mãi trong đường công chính? Một lần nữa, tác nhân là chính Chúa bởi vì chính Thiên Chúa đã trù hoạch chương trình cứu rỗi cho chúng ta. Chúa Cứu Thế Giê-xu phải gánh thế tội cho chúng ta, chịu chết thay cho chúng ta để cứu rỗi chúng ta. Đó là con đường giải thoát duy nhất vì tội đòi hỏi hình phạt, Chúa Giê-xu phải chịu hình phạt, tội lỗi ta mới được tha thứ. Đến với Chúa, linh hồn ta sẽ được phục hồi, ta sẽ đi trên đường công chính và khắc khoải, mặc cảm sẽ không còn nữa. Nhưng chưa hết, con người chúng ta còn phải đối diện một chướng ngại thứ ba vô cùng lớn lao mà từ trước đến nay chưa ai vượt qua được. Chướng ngại đó là sự chết. "Nhân sinh tự cổ thùy vô tử," xưa nay ai là người không chết hay không trải qua cõi chết. Cái chết kinh khủng vì bên kia cái chết có gì ta không biết. Ta biết có đời sau vì ta vẫn nói đến qua đời, khuất núi, về bên kia thế giới. Ta có thể nói rằng ta không sợ chết, nhưng đứng trước cái chết ai là người không sợ? Hình như tuần nào, tháng nào riêng cá nhân tôi cũng đều đối diện với cái chết. Riêng tuần nầy tôi dự hai đám tang. Tôi đã dự tang lễ của những người lớn tuổi cũng như những người trẻ. Cái chết của những người biết nó sẽ tới cũng như những cái chết thình lình. Nhưng dù là chết già hay chết trẻ, chết thình lình hay cái chết đến dần dần, con người chúng ta ai cũng một lần chết. Bạn có sợ chết không? Vua Đa-vít, tác giả bài thánh vịnh nói rằng: "Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào, vì Chúa ở cùng tôi." Tác giả nói rằng ông không sợ chết vì một lý do đơn giản: "Vì Chúa ở cùng tôi." Bạn thân mến, khi Chúa là nguồn sống ở bên cạnh chúng ta thì không còn gì đáng cho chúng ta lo sợ nữa, kể cả sự chết. Vấn đề của tác giả đã được giải quyết tất cả vì Chúa chăn giữ, Chúa dẫn dắt và Chúa ở cùng. Tôi không nói với Bạn một điều gì viễn vông nhưng tôi vừa trình bày cho Bạn kinh nghiệm của một người được làm con của Chúa, được ở với Chúa, được Chúa dẫn dắt. Tất cả đều đến từ niềm tin. Niềm tin nơi Đấng Chí Cao đã tạo dựng muôn vật mọi loài, niềm tin nơi Đấng Cứu Chuộc đã chịu chết thế cho nhân loại và niềm tin nơi Đấng yêu thương vẫn ngày đêm chăm sóc và chăn dắt chúng ta. Bạn và tôi cần gì nhất trên đời nầy? Nói khác đi, những nhu cầu hiện tại của ta là gì? Ta trống trải, ta mặc cảm vì tội lỗi, ta cô đơn, sợ hãi. Dù nhu cầu của Bạn là gì, hãy nghĩ đến Chúa Hằng Hữu là Đấng đã tạo dựng nên Bạn, đã chịu chết để cứu rỗi Bạn và vẫn tiếp tục theo dõi, chăm sóc Bạn hằng ngày. Bạn có tin nơi Ngài không? Hãy đặt lòng tin nơi Chúa, Bạn sẽ có cùng kinh nghiệm như vua Đa-vít để nói rằng: "Chúa Hằng Hữu là Đấng chăn giữ tôi, tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì. Ngài phục hồi linh hồn tôi, dẫn tôi vào đường công chính. Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào, vì Chúa ở cùng tôi." Chúa chăn giữ, Chúa phục hồi, Chúa ở cùng, còn hạnh phúc nào lớn hơn nữa? Hãy đặt lòng tin nơi Chúa để được kinh nghiệm làm chiên của Chúa. Mục sư Nguyễn Thỉ |
| < Bài viết trước | Bài tiếp theo > |
|---|