Tình Yêu Thật (Bài 6)

Tình Yêu Thật (Bài 5)
Giận là có một cảm xúc mạnh không tốt đẹp, đối với một người hay về một việc nào đó. Có những cái giận chính đáng, ví dụ như khi chúng ta thấy người lành bị ức hiếp, khi con cái bị hư hỏng vì...
Lắng Nghe | Đọc Tiếp

Cành Nho Liền Gốc

Cành Nho Liền Gốc
Mỗi nước hay mỗi một quốc gia hình như đều có một loại cây tượng trưng hay tiêu biểu cho nước của mình. Đối với người Việt chúng ta, cây tre là cây thông thường nhất. Cây tre chẳng những...
Lắng Nghe | Đọc Tiếp
Mười Điều Luật Chúa và Gia Đình Chúng Ta In E-mail

Giới Răn IX: Ngươi Chớ Làm Chứng Dối (Bài 1)

Người ta thường nói, “Con hơn cha là nhà có phước,” nhưng gần đây có một trường hợp con giống cha và có lẽ hơn cha nữa nhưng không có phước gì cả. Đó là trường hợp của gia đình ông Curtis Connor, sống tại thành phố Los Angeles. Ông Curtis Connor có một cách làm ăn không ngay thẳng và ông đã chỉ dạy, dẫn dắt các con trai, con gái, cháu nội, cháu ngoại của ông trong con đường giống như ông. Nhưng vào ngày 6 tháng 3 năm 2008, những đứa con đứa cháu theo bước chân sai lầm của cha ông mình đã bị bắt. Theo nhật báo Los Angeles Times, số ngày 7/3/2008, người ta đã bắt giữ 20 người trong một nhóm chuyên khai báo tai nạn lưu thông giả, và trong đó đa số là con cháu của ông Curtis Connor. Người ta cho biết, ông Connor chuyên đi mua những chiếc xe cũ, rẻ tiền, ở chỗ bán đấu giá, rồi dùng tên và lý lịch giả để mua bảo hiểm với nhiều hãng bảo hiểm khác nhau. Sau đó ông nhờ con, cháu, bạn bè, nói dối là họ đi trên xe ông và đã bị tai nạn, rồi ông khai báo những tai nạn không có thật đó để lấy tiền của các hãng bảo hiểm. Từ năm 2000-2008, với những báo cáo dối và những nhân chứng dối, gia đình ông Connor đã được trên 10 hãng bảo hiểm bồi thường một số tiền tổng cộng hơn 500 ngàn mỹ kim. Người ta cho biết, ông Connor và con cháu sống trong gian dối như thế trong suốt hai mươi năm qua.

Trong những Câu Chuyện Gia Đình trước đây chúng tôi trình bày đề tài “Mười Điều Luật Chúa và Gia Đình Chúng Ta,” nói về những Giới Răn Đức Chúa Trời ban cho con người, được ghi lại trong Kinh Thánh. Chúng tôi giải thích ý nghĩa và trình bày những phương cách giúp chúng ta tuân giữ các giới răn của Chúa, vì đây là bí quyết giúp chúng ta có một đời sống bình an, hạnh phúc.

Trong Mười Giới Răn Chúa ban, bốn điều đầu tiên dạy về bổn phận của con người đối với Thiên Chúa. Giới răn thứ 5 đến thứ 10 dạy về bổn phận của con người đối với nhau. Trước đây chúng tôi có trình bày Giới Răn thứ I đến thứ VIII nên hôm nay xin nói về giới răn thứ IX.

Giới răn thứ 9 Chúa phán dạy: “Ngươi chớ nói chưng dối cho kẻ lân cận mình” (Xuất Ai-cập ký 20:16). Một bản Kinh Thánh khác dịch là: “Ngươi không được làm chứng dối nghịch người khác.”

Làm chứng hay làm nhân chứng là nói lại hay kể lại những điều tai nghe mắt thấy. Làm chứng dối là nói lên hay khai ra những điều tai không thật sự nghe, mắt không thật sự nhìn thấy. Nói cách đơn giản, “làm chứng dối” hay “nói chứng dối” là nói lên lời chứng không đúng sự thật. Làm nhân chứng là điều chúng ta đối diện hằng ngày, trên những bình diện khác nhau: trong gia đình, trong sở làm, giữa bạn bè và người chung quanh, khi chúng ta cần nói lên điều mình biết và thấy để giúp giải quyết một nan đề nào đó. Chúng ta cũng có thể được mời làm nhân chứng trong một vụ kiện hay khi có một tai nạn xảy ra mà chúng ta chứng kiến. Giới răn thứ 9 dạy rằng, khi làm nhân chứng, dù là trước tòa án, trong gia đình hay ở bất cứ nơi nào, chúng ta không được nói dối nhưng phải nói đúng sự thật về những gì mình đã nghe và thấy. Làm nhân chứng là điều quan trọng và là một trách nhiệm lớn, vì nếu chúng ta làm chứng dối, cán cân công lý sẽ thiên lệch và có thể gây thiệt hại cho người vô tội. Chính vì tầm quan trọng của lời chứng mà Đức Chúa Trời đã đề cập đến vấn đề làm nhân chứng trong bảng Mười Giới Răn. Quý vị có được mời làm nhân chứng bao giờ không? Khi một người mời ta làm nhân chứng, có thể người đó muốn ta nói thật những gì ta nghe hoặc thấy, nhưng cũng có khi người đó muốn ta nói lên những điều không thật để họ không bị buộc tội hoặc được một điều lợi nào đó. Tuy nhiên, khi làm nhân chứng chúng ta cần nhớ rằng mình phải nói thật, vì nếu nói những điều không đúng sự thật là chúng ta đã phạm giới răn của Chúa. Dù người liên hệ có thể không biết, nhưng chính chúng ta biết và Chúa biết.

Trong đời sống tại đây, chúng ta có nhiều cơ hội làm nhân chứng, không những đứng trước tòa án làm chứng những điều liên quan đến người khác nhưng chúng ta thường xuyên làm chứng những điều thuộc về chính mình, chẳng hạn như khi điền các giấy tờ về lý lịch cá nhân, về lương bổng, thuế má, về tình trạng sức khỏe, về công ăn việc làm, về tình cảnh gia đình, v.v… Chúng ta rất dễ bị cám dỗ làm chứng dối, tức là khai ra những điều không thật. Nhiều người viết vào văn kiện những điều không thật nhưng vẫn ký tên và xác nhận những điều đó là đúng sự thật mà không một chút áy náy, tất cả chỉ vì để được lợi cho mình. Khai báo những tai nạn không có thật để lãnh tiền bồi thường như gia đình ông Connor đã làm là điều rất nhiều người đã và đang làm hôm nay. Nhật báo Times cho biết, vụ gian lận bảo hiểm của gia đình ông Connor chỉ là một trong hằng ngàn trường hợp khác. Riêng tại bang California, số tiền hãng bảo hiểm phải đền cho những tai nạn không có thật tổng cộng lên đến hơn 500 triệu mỹ kim mỗi năm, thật ra số tiền này do chính chúng ta, những người mua bảo hiểm đóng vào. Trong cả nước Mỹ, tiền bồi thường cho những thiệt hại về nhân mạng và tài sản của những tai nạn không có thật trung bình khoảng 30 tỉ mỹ kim mỗi năm. Điều này cho thấy, khi có cơ hội làm nhân chứng cho mình, cho người khác, rất nhiều người làm chứng dối, tức là rất nhiều người phạm giới răn thứ 9 mà Thiên Chúa đã ban. Khi làm chứng dối, người ta chỉ nghĩ đến cái lợi tạm bợ trước mắt mà quên đi cái hậu quả lâu dài và kinh khiếp của tội lỗi.

Đối với tác giả Thánh Vịnh ngày xưa, bị người khác làm chứng dối để hại mình là điều rất khổ tâm. Ông cầu xin Chúa: “Xin chớ phó tôi cho ý muốn kẻ cừu địch tôi; vì những chứng dối và kẻ buông ra sự hung bạo đã dấy nghịch cùng tôi” (Thi Thiên 27:13). Sách Châm ngôn trong Thánh Kinh Cựu Ước, nhiều lần lên án việc làm chứng dối. Châm Ngôn 16:16-19 nói về 6 điều mà Đức Chúa Trời ghê tởm, một trong 6 điều đó là lời chứng dối. Tác giả viết: “Có 6 điều Đức Giê-hô-va ghét và bảy điều Ngài lấy làm gớm ghiếc: Con mắt kiêu ngạo, lưỡi dối trá, tay làm đổ huyết vô tội; lòng toan những mưu ác, chân vội vàng chạy đến sự dữ, KẺ LÀM CHỨNG GIAN VÀ NÓI ĐIỀU DỐI, cùng kẻ gieo sự tranh cạnh trong vòng anh em.” Trong những chỗ khác, tác giả viết: “Kẻ nào nói thật rao truyền sự công bình, song kẻ làm chứng gian phô sự giả dối” (Châm Ngôn 12:17); “Người chứng trung thành không hề nói dối, còn kẻ làm chứng gian buông lời dối trá” (14:5). Châm ngôn 25:18 mô tả người làm chứng dối bằng những hình ảnh thật cụ thể: “Kẻ nào đối chứng giả dối cho người lân cận mình khác nào một cái búa, một cây gươm, một mũi tên nhọn.”

Có bao giờ quý vị làm nhân chứng cho người khác mà phải nói dối để giúp họ không? Chúng ta cần cẩn thận khi làm chứng bất cứ chuyện gì, dù lớn hay nhỏ, vì Lời Chúa dạy rõ ràng rằng, làm chứng dối là có tội, là phạm giới răn của Chúa và sẽ không tránh được những hậu quả tai hại. Có le quý vị có lần đã gặp khó khăn vì lời chứng dối của người khác. Chúng ta đã thấy, biết bao nhiêu người vô tội vì một lời chứng dối mà trở nên người có tội và phải chịu tù đày gian khổ. Trong những xã hội mà quyền sống của con người không được tôn trọng, người dân nhiều khi bị bắt buộc làm chứng dối để nhà nước có cớ lên án người vô tội. Chẳng hạn như họ buộc trẻ con làm chứng dối để tố cáo cha mẹ, bắt học trò làm chứng dối để buộc tội thầy giáo, cô giáo. Những người cố tình làm chứng dối cũng như những người bắt người khác làm chứng dối đều sẽ phải chịu trách nhiệm về việc làm của mình. Lời Chúa dạy: “Chớ làm chứng vô cớ nghịch kẻ lân cận mình; con há muốn lấy môi miệng mình mà phỉnh gạt sao? (Châm Ngôn 24:28). Tác giả sách Châm Ngôn cho biết, người làm chứng dối không những bị lên án nhưng sẽ không tránh khỏi hình phạt của Chúa: “Chứng gian nào chẳng bị phạt, và kẻ buông điều giả dối không sao thoát khỏi. Chứng gian sẽ chẳng thoát khỏi bị phạt và kẻ buông lời giả dối sẽ bị hư mất” (19:5&9). Nếu chúng ta không muốn người khác nói lời chứng gian dối để gây tổn hại cho chúng ta, chúng ta cũng không nên làm chứng dối hay nói lên những điều không đúng sự thật để được lợi. Thực tế là, khi chúng ta nói những điều không có thật để được lợi, dù lợi lộc đó là tiền bạc, tài sản, danh tiếng hay bất cứ điều gì thì sự dối trá đó sẽ gây tổn hại cho người khác, và về lâu về dài, chính chúng ta là người bị thiệt hại. Một ví dụ cụ thể là nhiều người ngày nay bị thiệt thòi về nhiều mặt vì số tuổi trong giấy tờ nhỏ hơn tuổi thật.

Khi chúng ta thiếu chân thật trong lời chứng của mình, không chỉ một mình chúng ta hay một vài người bị tổn hại nhưng lắm khi gây thiệt hại cho hãng xưởng nơi chúng ta làm việc; thiệt hại cho cả một tổ chức, một hội đoàn, hay hội thánh, nơi chúng ta là một thành viên. Cũng có những lời chứng dối có thể gây tổn hại cho xã hội hay đất nước nơi chúng ta sinh sống. Những điều gian dối đem lại lợi lộc cho người này luôn luôn gây tổn hại cho người khác, trong một phương diện khác. Vì vậy chúng ta cần suy nghĩ lại trước khi làm chứng những điều không đúng sự thật để được lợi cho riêng mình.

Minh Nguyên
Chương Trình Phát Thanh Tin Lành

 
< Bài viết trước   Bài tiếp theo >
 

Giảng Luận Thánh Kinh

NGHE
Giảng Luận!

Kinh Thánh

ĐỌC
Kinh Thánh!


Who's Online

Chúng ta có 22 khách trực tuyến