| Mười Điều Luật Chúa và Gia Đình Chúng Ta |
|
|
|
Giới Răn IX: Ngươi Chớ Làm Chứng Dối (Bài 2)
Có lẽ quý vị đều đồng ý rằng đây là một chuyện hi hữu, nếu không nói là khó có thật, vì hằng ngày chúng ta thấy quá nhiều những điều gian dối trong xã hội mình đang sống, người chân thật như thế thật hiếm có. Đức Chúa Trời, Người Cha Thiêng Liêng, Đấng đã tạo dựng nên con người, muốn chúng ta kính yêu Chúa hết lòng và yêu người lân cận như chính mình. Để giúp chúng ta sống trong tiêu chuẩn đó, Chúa ban cho chúng ta Mười Giới Răn. Bốn giới răn đầu dạy những điều chúng ta cần làm để hết lòng kính yêu Chúa. Giới Răn thứ 5 đến thứ 10 dạy chúng ta cách sống thế nào để thật sự yêu người chung quanh như chính mình. Giới Răn thứ 9 Chúa phán: “Ngươi chớ làm chứng dối cho người lân cận.” Đức Chúa Trời đặt ra Giới Răn thứ 9 để bảo vệ người cô thế trước những việc làm tàn ác và bất công trong xã hội. Biết bao nhiêu người vì lời chứng gian của người khác mà phải chết oan ức hay phải chịu đày đọa đau khổ suốt cả cuộc đời. Riêng trong Thánh Kinh Tân Ước có ít nhất hai trường hợp người làm chứng dối đã đưa bị cáo đến chỗ bị tử hình. Trường hợp thứ nhất xảy ra trong phiên tòa xử Chúa Cứu Thế Giê-xu. Phúc Âm Mác ghi: “Các thầy tế lễ cả, cùng cả tòa công luận đều tìm chứng gì để nghịch cùng Đức Chúa Giê-xu đặng giết Ngài, song không kiếm được chi hết. Vì có nhiều kẻ làm chứng dối nghịch cùng Ngài; nhưng lời họ khai chẳng hiệp nhau. Bấy giờ có mấy người đứng lên làm chứng dối nghịch cùng Ngài rằng: Chúng tôi có nghe người nói: Ta sẽ phá đền thờ này bởi tay người ta cất lên, khỏi ba ngày, ta sẽ cất một đền thờ khác không phải bởi tay người ta cất. Song về điều này lời chứng của họ cũng chẳng hiệp nhau nữa. Khi ấy, thầy cả thượng phẩm đứng dậy giữa hội đồng, tra hỏi Đức Chúa Giê-xu mà rằng: Ngươi chẳng đối đáp chi hết về những điều các kẻ này cáo ngươi sao? Nhưng Đức Chúa Giê-xu làm thinh, không trả lời gì hết” (14:55-64). Kết quả vụ xử án bất công đó là Chúa Giê-xu bị tuyên án tử hình và bị đóng đinh trên cây thập tự. Ví dụ thứ hai là trường hợp của ông Ê-tiên, một chấp sự trong hội thánh đầu tiên. Kinh Thánh ghi: “Ê-tiên được đầy ơn và quyền, làm dấu kỳ phép lạ rất lớn trong dân. Nhưng có mấy hội viên của nhà hội ... nổi lên mà cãi lẫy cùng Ê-tiên. Song chúng không chống lại nổi với trí khôn người cùng với Đức Thánh Linh, là Đấng người nhờ mà nói, bèn xui xiểm mấy người đặng nói rằng: Chúng ta đã nghe người nói ra những lời phạm đến Môi-se và Đức Chúa Trời... Chúng đặt ra những kẻ chứng dối, nói rằng người này hằng nói những lời phạm đến nơi thánh và luật pháp” (Sách Công vụ 6:8-11,13). Vì những lời chứng dối đó, người ta đã kéo chấp sự Ê-tiên ra ngoài thành Giê-ru-sa-lem và xử tử bằng cách ném đá. Thánh Kinh Cựu Ước cũng ghi lại nhiều trường hợp những người vô tội bị trừng phạt oan ức vì lời chứng dối của người khác. Chẳng hạn như sách I Các Vua chương 21 ghi lại trường hợp một anh nông dân có một cái vườn nho đẹp ở gần cung điện của vua. Vua muốn mua nhưng anh không chịu bán vì đó là đất của tổ tiên để lại. Bà vợ ông vua liền tìm hai người gian hùng đứng ra làm chứng dối, tố cáo anh nông dân tội nói phạm đến Đức Chúa Trời và nói phạm đến vua. Kết quả là anh nông dân vô tội vì lời chứng gian bị án tử hình. Đó là trường hợp làm chứng dối về những chuyện lớn lao. Trong đời sống hằng ngày, nhiều người chung quanh chúng ta, hoặc lắm khi chính chúng ta, đã làm chứng dối những chuyện nhỏ nhặt nhưng cũng gây tổn hại cho người khác. Ngày xưa, có những nước trước khi tử tội nhận bản án tử hình, những người đã làm nhân chứng phải đặt tay lên đầu tử tội để cho mọi người thấy rằng lời chứng của họ là chân thật. Nếu sau đó người ta khám phá ra lời chứng đó không đúng sự thật thì người làm nhân chứng sẽ phải lãnh án phạt giống như người đã bị tuyên án. Như đã nói, Giới Răn thứ 9 không chỉ dạy chúng ta phải nói thật khi đứng trước tòa án hay khi được mời làm nhân chứng cho một điều gì hay một người nào. Giới Răn này dạy chúng ta phải luôn luôn chân thật trong lời nói. Trong gia đình, chúng ta nên làm gì để dạy con cái vâng giữ Giới Răn của Chúa? Trước hết, là cha mẹ chúng ta phải luôn công bằng khi các con kiện cáo nhau. Đừng thiên vị đứa con nào, dù đó là đứa con trai duy nhất hay đứa con gái duy nhất trong gia đình, dù đó là con đầu lòng hay con út, là đứa con ngoan ngoãn nhất, hay đứa con ốm yếu nhất. Cha mẹ phải đối xử công bằng trong mọi trường hợp, khi ban thưởng cũng như khi trừng phạt. Đừng bao giờ nghe lời chứng dối hay lời phao vu của đứa con này về đứa con khác. Có người thương đứa con giống mình, hoặc thương đứa con học giỏi mà không thương những đứa khác. Có người thương con ruột và ghét con ghẻ. Thương con trai mà ghét con gái, thương con rể và ghét con dâu. Khi chúng ta đã thương hoặc ghét một đứa con nào, nếu có ai nói điều gì không đúng với ý chúng ta về đứa con đó, chúng ta sẽ không tin. Và một khi đã thiên vị hay có thành kiến, chúng ta dễ nghe theo những lời vu cáo hay lời chứng dối. Trong gia đình, con cái luôn luôn quan sát và bắt chước những điều cha mẹ làm. Nếu cha mẹ sống trong giả dối, con cái cũng sẽ trở nên người giả dối. Nếu cha mẹ đối xử với người chung quanh với lòng thành thật, bao dung và độ lượng, con cái sẽ bắt chước và trở nên những người chân thật, yêu thương, biết nghĩ đến phúc lợi của người khác. Không những chúng ta cần đối xử công bằng với những đứa con còn nhỏ mà với những đứa con đã lớn chúng ta cũng phải công bình, không thiên vị. Chúng ta thường nghe lời than phiền của các nàng dâu thường hay bị mẹ chồng, vì thành kiến, nghe những lời nói không đúng sự thật của người khác mà ghét con dâu, đối xử không tốt với con dâu. Anh chị em trong gia đình cũng có khi nói với cha mẹ những điều không tốt và không có thật của những anh chị em khác để hạ danh dự của người đó hay để khiến cha mẹ không thương người đó nữa. Trong bất cứ khung cảnh nào hay xã hội nào, việc làm nhân chứng cũng rất quan trọng. Một lời chứng không đúng sự thật có thể gây tổn hại không những cho một người, một gia đình nhưng có thể gây tổn hại cho cả một nhóm người hay nhiều thế hệ. Trong gia đình lắm khi người lớn làm điều lầm lỗi nhưng vì sợ trách nhiệm nên đổ lỗi cho con cháu. Khi được gọi đến làm chứng, những người này sẵn sàng nói dối để con cháu bị la mắng hoặc bị đánh đòn. Chúng ta có lẽ cũng đã nhiều lần nghe nói hay chứng kiến những trường hợp bà chủ làm chứng dối để hại người giúp việc, mẹ ghẻ làm chứng dối để hại con chồng, hoặc mẹ chồng làm chứng dối để hại con dâu, v.v... Đây là những điều chúng ta cần phải tránh, để không gây tổn hại cho người khác và chính chúng ta cũng không phải gánh chịu những hậu quả tai hại về sau vì những lời không thật mà chúng ta đã nói. Kinh Thánh dạy: “Chớ hề dối mình, Đức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu, vì hễ ai gieo giống chi lại gặt giống ấy” (Thư Ga-la-ti 6:7). Gieo gì gặt nấy là quy luật của Thiên Chúa mà con người không thể tránh, vì vậy cầu xin Chúa giúp chúng ta luôn luôn gieo sự chân thật để sẽ gặt lấy chân thật và bình an cho chính mình cũng như cho mọi người chung quanh. Minh Nguyên |
| < Bài viết trước | Bài tiếp theo > |
|---|
| Home |
| Chương Trình |
| Trang Gia Đình |
| Liên Lạc |
| Tìm Kiếm |
| Download |