Tình Yêu Thật (Bài 6)

Tình Yêu Thật (Bài 5)
Giận là có một cảm xúc mạnh không tốt đẹp, đối với một người hay về một việc nào đó. Có những cái giận chính đáng, ví dụ như khi chúng ta thấy người lành bị ức hiếp, khi con cái bị hư hỏng vì...
Lắng Nghe | Đọc Tiếp

Cành Nho Liền Gốc

Cành Nho Liền Gốc
Mỗi nước hay mỗi một quốc gia hình như đều có một loại cây tượng trưng hay tiêu biểu cho nước của mình. Đối với người Việt chúng ta, cây tre là cây thông thường nhất. Cây tre chẳng những...
Lắng Nghe | Đọc Tiếp
Lý Do Cảm Tạ In E-mail

Cảm tạ hay biết ơn là điều ai cũng biết, nhưng đây cũng là điều chúng ta thường thiếu sót. Trong Mùa Tạ Ơn nầy, chúng ta hãy cùng nhau một lần nữa học về lòng biết ơn hay vấn đề cảm tạ trong đời sống. Thánh Vịnh thứ 103 là phần Kinh Thánh kiểu mẫu cho chúng ta học về đề tài nầy. Lời Chúa trong phần Kinh Thánh nầy giúp chúng ta trả lời ba câu hỏi quan trọng về cảm tạ. Đó là ai cảm tạ, tại sao cảm tạ và cảm tạ ai.

Thánh Vịnh 103 mở đầu như sau: Hỡi linh hồn ta hãy ca ngợi Chúa Hằng Hữu, mọi điều gì ở trong ta, hãy ca tụng Danh thánh của Ngài. Hỡi linh hồn ta hãy ca ngợi Chúa Hằng Hữu, đừng quên những ân huệ của Ngài (Thánh vịnh 103 1-2). Câu Kinh Thánh nầy cho thấy ai là người cảm tạ. Tác giả Thánh Vịnh nầy là vua Đa-vít và ông nói với chính mình, ông kêu gọi nhắc nhở chính mình hãy ca ngợi và cảm tạ Thiên Chúa. Ông không chỉ nói, Hỡi linh hồn ta hãy ca ngợi Thiên Chúa, nhưng ông cũng nói, Mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng Danh thánh của Ngài. Người cảm tạ là mỗi chúng ta, là những con người đã được Thiên Chúa tạo dựng. Là tạo vật của Thiên Chúa, chúng ta phải tạ ơn Ngài. Những người Mỹ di dân đầu tiên bày tỏ lòng biết ơn Thiên Chúa vì Ngài đã dẫn đưa họ đến bến bờ bình yên và qua một mùa Đông khắc nghiệt, Thiên Chúa đã ban cho họ hoa quả, mùa màng tốt đẹp. Họ ý thức rằng tất cả những gì họ có đến từ Thiên Chúa vì vậy họ bày tỏ lòng biết ơn Ngài trong lễ Tạ Ơn đầu tiên. Chúng ta sẽ không tạ ơn hay bày tỏ lòng biết ơn nếu trước hết không ý thức rằng tất cả những gì chúng ta đang có và thụ hưởng đều đến từ Thiên Chúa, là Đấng Tạo Hóa, là người Cha của chúng ta. Chính Thiên Chúa đã ban cho chúng ta sự sống và rồi những gì chúng ta có trong tay cũng đến từ Thiên Chúa. Một người ban cho chúng ta tất cả mà chúng ta không tạ ơn là một thiếu sót lớn.

Vua Đa-vít tự nhủ mình rằng: Đừng quên những ân huệ Ngài. Quên là một trong những yếu đuối lớn nhất của con người. Vì vậy ông tự nhủ, Đừng quên ân huệ của Thiên Chúa. Con người chúng ta thường có khuynh hướng nhớ những điều không đáng nhớ và hay quên những điều lẽ ra mình không thể quên. Chúng ta thường nhắc lại những đau khổ, những kỷ niệm buồn, những khó khăn hay tai hại người khác gây ra cho mình nhưng lại ít nói đến những ơn phước, những điều tốt lành mà mình đã nhận. Trong Mùa Tạ Ơn nầy, chúng ta cần tự nhắc mình như vua Đa-vít ngày xưa và nói rằng: Hỡi linh hồn ta hãy ca ngợi Chúa Hằng Hữu, đừng quên những ân huệ của Ngài.

Tại sao vua Đa-vít cảm tạ Thiên Chúa? Ông nêu ra những lý do sau đây: Ấy là Ngài tha thứ các tội ác ngươi, chữa lành mọi bệnh tật ngươi, cứu chuộc mạng sống ngươi khỏi chốn hư nát, lấy sự nhân từ và sự thương xót mà làm mão triều đội cho ngươi. Ngài cho miệng ngươi được thỏa các vật ngon, tuổi đang thì ngươi trở lại như của chim phụng hoàng (Thánh Vịnh 103: 3-5). Có nhiều lý do cho vua Đa-vít tạ ơn Thiên Chúa nhưng có thể tóm tắt lại trong hai điều, đó là những ơn phước tâm linh và những ơn phước vật chất. Vua Đa-vít kể ra những ơn phước tâm linh trước vì đó mới là điều quan trọng. Ông ý thức rằng điều quan trọng trên đời nầy không phải là tiền bạc, của cải dư dật nhưng là có mối tương giao tốt đẹp với Thiên Chúa. Được nối tiếp với nguồn sống rồi thì đời sống mới có ý nghĩa, nếu không, dù ta có cả thiên hạ đi nữa cũng vô ích. Vì vậy điều đầu tiên ông tạ ơn Thiên Chúa là ơn tha thứ của Ngài. Thiên Chúa thánh khiết, con người chúng ta tội lỗi, nếu Chúa không tha thứ, chúng ta không thể nào tương giao với Ngài. Thiên Chúa đã tha thứ cho chúng ta qua dòng máu vô tội của Chúa Giê-xu đổ ra vì nhân loại trên thập giá. Thiên Chúa công chính đòi hỏi án phạt và Chúa Cứu Thế Giê-xu đã lãnh án phạt đó thế cho chúng ta để chúng ta được tha thứ. Thiên Chúa chẳng những tha thứ, Ngài cũng chữa lành. Có những đau thương, đổ vỡ mà chỉ một mình Thiên Chúa mới có thể rịt lành cho chúng ta. Thiên Chúa cũng giải thoát chúng ta khỏi chốn hư nát và điều chúng ta kinh nghiệm nơi Ngài là nhân từ và thương xót. Đó là những ơn phước tâm linh, còn về vật chất, vua Đa-vít nói: Ngài cho miệng ngươi được thỏa các vật ngon, tuổi đang thì ngươi trở lại như của chim phụng hoàng. Miệng ăn thấy ngon, đó là ơn phước Thiên Chúa ban. Đó cũng là sức khỏe và những điều bình thường khác mà chúng ta không để ý. Khi đau yếu, khi nằm trên giường bệnh, khi không thể sinh hoạt bình thường, lúc đó chúng ta mới biết quý những khi lành mạnh, bình thường.

Mỗi chúng ta được sinh ra trên đời nầy là những người phải tạ ơn Thiên Chúa. Chúng ta tạ ơn Thiên Chúa vì những ơn phước vật chất cũng như tâm linh. Và như vậy, chúng ta đã đương nhiên trả lời câu hỏi thứ ba, đó là chúng ta tạ ơn ai. Thiên Chúa là Đấng chúng ta phải tạ ơn, nhưng tại sao tạ ơn Thiên Chúa mà không phải một ai khác? Phần còn lại của Thánh Vịnh 103, vua Đa-vít không nói gì khác hơn là mô tả cho chúng ta thấy về Thiên Chúa, đối tượng chúng ta tạ ơn. Trước hết ông cho thấy Thiên Chúa là Đấng công chính: Chúa Hằng Hữu thi hành sự công bình và sự ngay thẳng cho mọi người bì hà hiếp. Ông cũng cho thấy Thiên Chúa là Đấng mạc khải hay Chúa đã trình bày cho chúng ta thấy rõ ràng về chính Ngài: Ngài bày tỏ cho Mai-sen đường lối Ngài và cho Y-sơ-ra-ên biết các công việc Ngài. Nhưng trên hết vua Đa-vít cho chúng ta thấy tình yêu vô bờ Thiên Chúa dành cho chúng ta. Ông viết: Chúa Hằng Hữu có lòng thương xót, hay làm ơn, chậm nóng giận và đầy sự nhân từ. Ngài không bắt tội luôn luôn, cũng chẳng giữ lòng giận đến đời đời. Ngài không đãi chúng tôi theo tội lỗi chúng tôi, cũng không báo trả chúng tôi tùy sự gian ác của chúng tôi. Vì hễ các từng trời cao trên đất bao nhiêu, thì sự nhân từ Ngài càng lớn cho kẻ nào kính sợ Ngài bấy nhiêu. Phương đông xa cách phương tây bao nhiêu, thì Ngài đã đem vi phạm chúng tôi khỏi xa chúng tôi bấy nhiêu. Tất cả những lời nầy cho thấy tình yêu vô bờ bến Thiên Chúa dành cho chúng ta, chính vì vậy mà chúng ta phải biết ơn Thiên Chúa và tạ ơn Ngài.

Cuối cùng tác giả cho thấy tính cách mong manh và ngắn ngủi của đời người và chính trong ý thức đó, chúng ta lại càng phải biết ơn Thiên Chúa. Ông viết: Ngài biết chúng tôi nắn nên bởi giống gì, Ngài nhớ lại rằng chúng tôi bằng bụi đất. Đời loài người như cây cỏ; người sinh trưởng khác nào bông hoa nơi đồng. Gió thổi trên bông hoa, kìa nó chẳng còn, chỗ nó không còn nhìn biết nó nữa. Song sự nhân từ của Chúa Hằng Hữu hằng có đời đời cho những người kính sợ Ngài.

Bụi đất, cây cỏ, đó là những hình ảnh chóng qua của đời người đối chiếu với lòng nhân từ, thương xót của Thiên Chúa là điều hằng có đời đời. Trước hai hình ảnh đó, chọn lựa của chúng ta phải là chọn lựa vĩnh hằng, vĩnh cửu. Không ai trong chúng ta chạy theo những gì chóng phai tàn bao giờ, thì cũng vậy, chúng ta phải biết tạ ơn Thiên Chúa tức là trở về với giá trị vĩnh cửu. Sâu kín trong đáy lòng, ý thức về Thiên Chúa và ơn sâu rộng của Ngài sẽ giúp chúng ta sống với lòng biết ơn và chúng ta sẽ trở nên nguồn ơn phước cho người khác.

Trong Mùa Tạ Ơn nầy, chúng ta hãy cùng với tác giả của Thánh Vịnh 103 và nói với chính mình rằng: Hỡi linh hồn ta, hãy ca ngợi Chúa Hằng Hữu! Mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng danh thánh của Ngài! Hỡi linh hồn ta, hãy ca ngợi Chúa Hằng Hữu, chớ quên các ân huệ của Ngài.

Mục sư Nguyễn Thỉ
Chương Trình Phát Thanh Tin Lành

 
< Bài viết trước   Bài tiếp theo >
 

Giảng Luận Thánh Kinh

NGHE
Giảng Luận!

Kinh Thánh

ĐỌC
Kinh Thánh!


Who's Online

Chúng ta có 21 khách trực tuyến